Những bài thơ lãng mạn nhất về hoa Bồ công anh

“Thức giấc đi Em, Bồ Công Anh bé bỏng
Bay lên đi Em, bay đến vô cùng
Đừng ngại ngùng, đừng rụt rè, Em nhé..
Gió sẽ đón Em bằng rộng lớn Yêu Thương…”

Một loài hoa dại bé nhỏ nhưng có sức hút mãnh liệt đối với những người yêu hoa. Chắc hẳn những ai yêu Bồ công anh đều yêu luôn những vần thơ lãng mạn về loài hoa này, và hôm nay tôi có góp nhặt một ít bài thơ hay giới thiệu cùng các bạn.

Hoa bồ công anh

Hoa bồ công anh trắng bay nhẹ nhàng theo chiều gió

 

BỒ CÔNG ANH

Cây không cành
Thế nhưng bông nghìn cánh
Bồ công anh
Mỏng manh tròn vành vạnh
Giữa thảm xanh
Gió đến hoa chòng trành
Nghìn đôi cánh
Bông nghìn sao óng ánh
Sẽ hóa thành
Nghìn hạt nắng long lanh
Khi nắng tới
Cho Hoa màu hứng khởi
Đón mặt trời hoa giải khắp muôn nơi.
Tác giả: Vũ Hội

Hoa bồ công anh

Hoa bồ công anh

 

BỒ CÔNG ANH

Bài thơ đầu tôi viết tặng đến em
Bồ công anh – một chút buồn man mác
Thảm cỏ xanh cánh đồng hoa vàng ngạt
Uốn theo đời thân cỏ thật mỏng manh

Trước mắt em thế giới thực như tranh
Đừng mơ mộng bởi dòng đời chen lấn
Chút niềm tin chớ đánh rơi bất cẩn
Giữ bên mình sưởi ấm lúc cô đơn

Đời tươi xanh xin em chớ giận hờn
Đừng trách gió mang hoa bay tứ xứ
Dẫu em yêu, đừng chặt tay nắm giữ
Để cánh hoa buồn trôi lãng vào hư không

Hoa mềm yếu nhưng tươi đẹp lạ lùng
Hoa mỏng manh nhưng trắng đời tinh khiết
Hoa bay cao và bay xa mãi miệt
Hoa vẫy chào, hồn em thả nhẹ trôi

Dấu chân buồn sẽ có lúc phai phôi
Mưa sẽ tạnh, hoa đón tia nắng ấm
Bồ công anh – kỉ niệm em khắc đậm
Nhớ nụ cười sâu tận mấy mùa sau.

Hoa bồ công anh

Hoa bồ công anh

 

CHUYỆN TÌNH HOA BỒ CÔNG ANH

Dấu yêu nào vừa rơi xuống chiều nay
Sau những ngày mệt nhoài níu chân cơn gió
Ôi, cánh hoa bồ công anh bé nhỏ
Từng một lần sống hết mình vì tình yêu

Trao thương nhớ để nhận về cô liêu
Khi anh đem hạnh phúc chia cho kẻ lạ
Chỉ còn lại đây dư thừa giả trá
Cùng giấc mơ xám ngắt dối lừa

Đóa bồ công anh ướt đẫm trong mưa
Ngày xưa em, cũng đã như thế
Dẫu hiểu xa anh là điều chẳng dễ
Nhưng đâu có nghĩ không thể, phải không anh ?

Tại do em tầm thường mong manh
Tựa những đóa bồ công anh trên đồng cỏ
Đủ can đảm theo đuổi thì sẽ dám từ bỏ
Níu kéo làm chi người không biết trân trọng tình

Thôi em về, làm lại chính mình
Như cánh hoa khô vừa tái sinh giữa nắng mới
Vô tư yêu đời, hồn nhiên phơi phới
Của em một thuở, chưa từng yêu anh.
Thơ: Song Nhi

Hoa bồ công anh

Hoa bồ công anh

 

BỒ CÔNG ANH YÊU MÂY

Em chỉ là một đóa bồ công anh
Không sắc không hương mỏng manh trong gió
Đêm đầy sao em đứng trên đồng cỏ
Chợt chạnh lòng vì chẳng có ai thương

Anh là mây bay tới từ đại dương
Mây huyền ảo khiến em vương vấn mãi
Anh lạnh lùng chẳng hề quay nhìn lại
Cứ bay xa bay xa mãi trên cao

Em nhìn theo, trong tim tràn xuyến xao
Tình yêu này có lẽ nào vô vọng?
Lệ em rơi hay là giọt sương đọng
Ánh trăng buồn…nhạt nhòa bóng hình anh.

Hoa bồ công anh

Hoa bồ công anh

 

Tình yêu này có lẽ sẽ chẳng thành
Em chỉ là bồ công anh khờ dại
Anh bay xa sao nỡ không nhìn lại?
Em đang bay, bay miết mải theo anh

Em chỉ là bồ công anh mong manh
Thả mình vào gió tìm anh suốt kiếp
Anh là mây trắng cứ bay bay tiếp
Để lòng em thêm trùng điệp u sầu

Có phải vì yêu anh quá đậm sâu
Em chìm đắm trong muôn màu hi vọng
Để một ngày tan tành như bọt sóng
Bình minh lên, mây mau chóng tan đi…

Em chỉ là bồ công anh sầu bi
Giữa trời xanh, cô đơn vì mây trắng…

 

 

 

 

 

 

 


Có yêu cầu hay góp ý thì bình luận bên dưới nha!