Sự tích hoa dã quỳ

Khi nói đến mùa hoa Dã Quỳ người ta thường chỉ nhớ đến Đà Lạt. Có lẽ bởi chỉ có những cung đường uốn lượn, những triền dốc nên thơ và những ngọn gió se lạnh của xứ sở này mới khiến người ta nhớ đến câu chuyện tình yêu đượm buồn mang tên Dã Quỳ.

 

Truyện kể rằng: Ngày xửa ngày xưa, có một bộ tộc Lasiêng sinh sống ở vùng Tây nguyên xa xôi có chàng K’lang và nàng H’limh yêu nhau tha thiết. Ngày ngày chàng K’lang vào rừng săn bắt thú rừng, còn nàng H’limh khéo léo dệt tấm chăn cho chồng. Tối tối hai người họ lại cùng nhau và dân làng trong buôn quây quần đốt lửa và múa hát. Cuộc sống vui vẻ hạnh phúc dần trôi qua cho đến ngày biến cố đột ngột xảy ra với họ.

Hoa dã quỳ

Hoa dã quỳ

 

Đó là một ngày bình thường như bao ngày khác, K’lang vào rừng săn thú nhưng tới tối muộn vẫn chưa thấy về. H’limh chờ hoài không thấy, nàng lo lắng bèn đi tìm K’lang. Nàng đi sâu vào rừng và thảng thốt cất tiếng gọi người yêu nhưng đi mãi, đi mãi, hết mười mấy con suối, mười mấy ngọn núi rồi mà vẫn không thấy K’lang đâu cả.
Cái giá rét của khí trời lập đông trên vùng cao nguyên khiến cho nàng thêm lạnh lẽo hiu quạnh và cô đơn tuyệt vọng… Không đủ sức chịu đựng khi vừa đói, vừa rét, nàng đã ngủ thiếp đi và trong giấc mơ nàng thấy chàng K’Lang gọi nàng và bảo nàng hãy đi thêm một con suối nữa sẽ gặp chàng ở đó.

Hoa dã quỳ

Hoa dã quỳ

 

Giật mình tỉnh dậy như được tiếp thêm động lực, H’limh vượt qua bao mệt mỏi tiếp tục đi tiếp đến cuối nguồn. Và kìa một cảnh tượng thật hãi hùng và vô cùng đau xót hiện ra trước mắt nàng: Người yêu của nàng là K’Lang đang bị người bộ tộc Lasíêng trói chặt và chết từ lúc nào không biết. Quá đau khổ, nàng chạy lao mình đến ôm lấy thi thể chàng H’Lang mặc cho những mũi tên, những ngọn giáo đâm vào da thịt. Mặc cho bao nhiêu đau đớn nàng vẫn quyết bảo vệ cho người yêu cho tới khi nàng bị trúng mũi tên độc cuối cùng của chàng LaRihn – con trai tộc trưởng Lasiêng.

Thì ra vì quá ghen tuông với tình yêu của H’limh dành cho K’lang, La Rihn đã bắt K’lang và bắn ra mũi tên hận tình. Nhưng chàng đâu có ngờ, người lãnh trọn mũi tên nghiệt ngã ấy lại là H’limh – người con gái mà chàng ngày đêm thương thầm trộm nhớ nhưng không được đáp lại tình cảm.

Hoa dã quỳ

Hoa dã quỳ

 

Nàng chết trong tư thế quỳ xuống đất và ôm lấy K’Lang không rời. Về sau, tại nơi đôi uyên ương lìa xa sự sống, người ta thấy mọc lên một loài cây mà hoa chỉ nở vào đầu mùa thu – thời điểm H’Limh và K’Lang chết bên nhau. Loài hoa lạ có màu vàng rực pha chút cam có sức sống mãnh liệt như tình yêu thuỷ chung H’Limh và K’Lang. Người xưa đã gọi loài hoa dại này với cái tên mang một chút kiêu sa, một chút lãng mạn: Dã Quỳ. “Dã” có nghĩa là hoang dã; “Quỳ” có nghĩa là quỳ gục xuống.

Từ đó, cứ mỗi độ tháng 10 sang, nơi nàng H’limh chết lại nở ra một loài hoa có màu vàng rực. Người ta thường gọi là hoa Dã Quỳ. Cây hoa Dã Quỳ rất dễ mọc và mọc rất nhanh. Những cánh hoa màu vàng tràn đầy sức sống mãnh liệt, ý chí bất khuất như tình yêu chung thủy của nàng H’limh.

Hoa dã quỳ

Hoa dã quỳ

 

Ngày nay, vẻ đẹp hoang dại của Dã Quỳ cũng như cậu chuyện tình yêu của H’limh và K’Lang đã trở thành nguồn cảm hứng vô tận cho các văn nghệ sĩ. Bạn có thể bắt gặp những con đường vàng rực nắng Dã Quỳ trong văn thơ, âm nhạc và ngay cả phim ảnh.

Lên Đà Lạt những ngày cuối năm, bạn sẽ được ngắm nhìn những đường hoa Dã Quỳ rực rỡ ở các con đường cửa ngõ vào thành phố, đường vào Thung Lũng Vàng hay đoạn đường ở ga xe lửa. Những bông hoa vàng rực như những “ông mặt trời” nhỏ có sức sống mãnh liệt này còn gắn với câu chuyện về tình yêu đẹp nhưng buồn về tình yêu đôi lứa và lòng chung thủy.


Có yêu cầu hay góp ý thì bình luận bên dưới nha!